NGƯỜI PHƯƠNG ĐÔNG XƯA XEM NGỌC NHƯ MỘT PHẨM HẠNH

NGƯỜI PHƯƠNG ĐÔNG XƯA XEM NGỌC NHƯ MỘT PHẨM HẠNH

Vì sao trong văn minh Á Đông, ngọc chưa từng chỉ là trang sức?

Trong lịch sử nhân loại, rất nhiều loại đá quý từng được xem là biểu tượng của quyền lực và sự giàu có.

Kim cương đại diện cho vương quyền châu Âu.
Ruby gắn liền với hoàng gia phương Nam.
Sapphire từng là biểu tượng của giới tăng lữ và tầng lớp quý tộc cổ đại.

Nhưng ở phương Đông, có một loại khoáng vật vượt xa vai trò của một món trang sức thông thường.

Đó là ngọc.

Suốt hàng nghìn năm trong văn minh Trung Hoa, Nhật Bản, Triều Tiên hay Việt Nam cổ, ngọc không chỉ được xem là vật phẩm quý giá.

Nó được đặt ngang hàng với:

* phẩm hạnh,
* nhân cách,
* lễ nghi,
* và chiều sâu tinh thần của con người.

Người phương Đông cổ không tôn kính ngọc vì sự lấp lánh.

Họ kính trọng ngọc bởi:

ngọc mang khí chất của một bậc quân tử.

“QUÂN TỬ TỶ ĐỨC VU NGỌC” — NGƯỜI XƯA MƯỢN NGỌC ĐỂ NÓI VỀ NHÂN CÁCH

Trong thiên 《礼记》 (Lễ Ký), Khổng Tử từng viết:

“君子比德于玉。”
Quân tử tỷ đức vu ngọc.

Nghĩa là:

người quân tử lấy đức của mình mà soi với ngọc.

Đây không phải một hình ảnh ví von đơn thuần.

Trong tư tưởng Nho giáo cổ đại, ngọc được xem là vật mang đủ những phẩm tính lý tưởng của con người.

Người xưa quan sát ngọc và nhìn thấy trong đó:

* sự ôn nhu mà cứng cỏi,
* sáng mà không chói,
* sắc bén nhưng không tổn thương,
* tĩnh lặng mà có chiều sâu.

Họ cho rằng:

* độ nhuận của ngọc tượng trưng cho lòng nhân,
* độ bền tượng trưng cho trí,
* sự trong sạch tượng trưng cho nghĩa,
* và thanh âm của ngọc khi chạm khẽ tượng trưng cho lễ.

Có lẽ vì vậy mà trong xã hội Á Đông cổ đại:

* quân tử đeo ngọc,
* học giả giữ ngọc,
* và tầng lớp quyền quý dùng ngọc như một phần của lễ nghi nhân cách.

Ngọc không chỉ để làm đẹp.

Nó nhắc con người:

giữ tâm tính ổn định giữa thế gian nhiều biến động.

NGỌC TRONG NHO GIÁO — VẺ ĐẸP CỦA SỰ NỘI LIỄM

Điều thú vị là mỹ học của ngọc hoàn toàn khác với vẻ đẹp phô trương của nhiều loại đá quý khác.

Ngọc không phản chiếu ánh sáng mãnh liệt như kim cương.

Một khối ngọc thực sự đẹp thường:

* không quá rực rỡ,
* không lóe sáng gay gắt,
* cũng không hấp dẫn bằng cảm giác “choáng ngợp”.

Vẻ đẹp của nó đến rất chậm.

Càng nhìn lâu, người ta càng cảm nhận rõ:

* độ tĩnh,

* chiều sâu,
* và khí chất thanh nhuận bên trong.

Đây cũng chính là mỹ học mà Nho giáo đề cao:

nội liễm thay vì phô trương.

Trong quan niệm phương Đông cổ:

* người có học không cần quá phô bày,
* người có đức không cần quá lớn tiếng,
* và vẻ đẹp cao nhất luôn là vẻ đẹp có chiều sâu.

Ngọc trở thành biểu tượng hoàn hảo cho triết lý ấy.

ĐẠO GIÁO VÀ QUAN NIỆM “NGỌC CÓ LINH KHÍ”

Nếu Nho giáo nhìn ngọc như biểu tượng của phẩm hạnh,
thì Đạo giáo lại nhìn ngọc dưới góc độ:

linh khí của tự nhiên.

Trong văn hóa Đạo gia cổ đại, những vật được thiên nhiên hình thành qua thời gian cực dài thường mang:

* khí,
* linh,
* và năng lượng của trời đất.

Ngọc đặc biệt được tôn kính bởi nó sinh ra từ:

* áp suất địa chất cực lớn,
* quá trình biến chất hàng triệu năm,
* và cấu trúc khoáng vật gần như ổn định tuyệt đối.

Người xưa tin rằng:

vật hấp thụ tinh hoa trời đất qua thời gian dài sẽ mang trạng thái khí ổn định.

Đó là lý do trong Đạo giáo:

* ngọc được dùng làm pháp khí,
* ngọc bội được xem là vật hộ thân,
* và nhiều biểu tượng tiên giới thường gắn với “ngọc”.

Ngay cả chữ:

* 玉皇 (Ngọc Hoàng),
* 玉女 (Ngọc nữ),
* 琼楼玉宇 (quỳnh lâu ngọc vũ)

đều cho thấy:

ngọc tượng trưng cho thứ thanh cao vượt khỏi thế tục.

NGƯỜI XƯA ĐEO NGỌC KHÔNG PHẢI ĐỂ KHOE GIÀU

Trong xã hội hiện đại, trang sức thường mang tính:

* thời trang,
* thể hiện địa vị,
* hoặc gây chú ý thị giác.

Nhưng trong văn minh Á Đông cổ đại, việc đeo ngọc lại mang ý nghĩa hoàn toàn khác.

Người quân tử đeo ngọc để:

* tự nhắc mình giữ lễ,
* giữ tâm bình ổn,
* và hành xử ôn hòa.

Ngọc bội phát ra thanh âm rất nhẹ khi chuyển động.

Người xưa cho rằng:

âm thanh ấy giúp người quân tử luôn nhớ giữ phong thái điềm tĩnh.

Đó là lý do trong cổ thư từng có quan niệm:

“Quân tử vô cố, ngọc bất ly thân.”
Người quân tử không lý do gì lại rời ngọc khỏi thân mình.

Ngọc không đơn thuần là vật trang trí.

Nó giống một lời nhắc âm thầm về:

* nhân cách,
* sự tiết chế,
* và chiều sâu nội tâm.

PHỈ THUÝ VÀ VẺ ĐẸP CỦA SỰ ĐIỀM TĨNH

Có lẽ điều khiến ngọc tồn tại hàng nghìn năm trong văn minh phương Đông không nằm ở giá trị vật chất.

Mà bởi vẻ đẹp của nó rất giống với vẻ đẹp lý tưởng của con người Á Đông cổ.

Một viên phỉ thuý lão chủng thực sự đẹp thường:

* không quá chói mắt,
* không phản quang gắt,
* và không “đẹp ngay lập tức”.

Nó giữ ánh nhìn bằng:

* chiều sâu,
* độ tĩnh,
* quang cảm thanh nhuận,
* và cảm giác nội liễm rất khó diễn tả bằng lời.

Càng quan sát lâu, người ta càng thấy:

vẻ đẹp ấy không nằm ở bề mặt.

Mà nằm ở:

* sự ổn định,
* sự điềm tĩnh,
* và khí chất được tích tụ theo thời gian.

Đó cũng là điều người phương Đông xưa luôn tin:

giá trị cao nhất của con người không nằm ở thứ phô bày ra ngoài.

Mà nằm ở:

chiều sâu được lắng lại bên trong tâm tính.

Và có lẽ vì vậy mà suốt hàng nghìn năm, ngọc chưa từng chỉ là trang sức trong văn minh Á Đông.

Nó là:biểu tượng của phẩm hạnh,của khí chất và của một vẻ đẹp càng tĩnh càng sâu.

Lỗi liquid: Không thể biến đổi String thành input có kiểu String Lỗi liquid: Không thể biến đổi String thành input có kiểu String
Gửi bình luận của bạn: